Bởi vậy hắn mới phối hợp đến thế, bởi hắn thật sự cho rằng khả năng mình sống sót là rất lớn.
“Tên này chắc cũng chẳng giúp ích được bao nhiêu cho ngươi, cho Tiểu Hắc ăn đi.” Tô Thần không để ý tới hắn, chỉ ngẩng đầu nhìn Ngô Long, giọng điệu mang theo ý thương lượng. Hắn và tên này là quan hệ hợp tác, chứ không phải trên dưới.
Trong mắt Ngô Long thoáng hiện vẻ tiếc nuối, nhưng đối với nó, đây cũng chỉ là một món điểm tâm nhỏ mà thôi, ăn hay không cũng chẳng sao. Nó gật đầu nói: “Tùy ngươi xử trí.”
“Đa tạ.” Tô Thần phất tay.




